Nguyễn Hồng Cường

Nguyễn Hồng Cường

“Thường bất cứ khi nào mình chở người già, em bé, hay người khuyết tật… mình đều nhắn tin cho người gọi xe ngay sau khi kết thúc chuyến đi, vì mình biết họ lo lắng, sốt ruột… Nên dù chỉ là một nhắn tin vài chữ ngắn gọn, nhưng lại thật sự rất ý nghĩa!”

Câu chuyện bắt đầu vào một tối cuối tháng 11, “hồi tối chạy về ngang Unilever, tui thấy một anh đứng giữa đường chống gậy, đeo kiếng đen, vừa quơ tay, vừa nói gì đó. Hình như ảnh cần giúp đỡ, nên tui làm liều quay lại coi. Thì ra ảnh khiếm thị, lên hội chợ bán vé số từ sáng đến tối đêm mà không kiếm được xe về. Ảnh nhờ tui chở ra chỗ nào có xe ôm, mà lúc đó hơn 10h tối rồi, lấy đâu ra xe nữa. Tính tới tính lui rồi tui kêu Uber, vậy đi cho yên tâm. Xe đi chưa được 10′ thì có email tính tiền, mà nhà ảnh ở Cô Giang lận, đoạn đường về nhà ảnh đâu có ngắn vậy?!? Tui chột dạ, hổng lẽ tài xế ngại chở ảnh? Hay là ảnh muốn xuống chỗ có xe ôm rồi tự về? Có phải vì tui kêu ô tô rồi đòi trả tiền nên ảnh tự ái? Chưa kịp gọi hỏi, thì có tin nhắn của bác tài báo đã đưa ảnh về nhà an toàn. Ra là anh Cường muốn kết thúc chuyến đi sớm, coi như chia tiền xe với tui, để một phần giúp anh đó! Giúp được anh vé số, tui vui một, mà thấy bác tài cùng giúp, tui vui hai lận. Vì đó là bằng chứng của lòng tốt được lây lan!” Chị Hạnh xúc động chia sẻ, “Bởi ta nói, sài gòn bao tử tế!”

Anh Cường thổ lộ, “sau khi mở cửa cho khách và dìu anh kia lên xe thì chị mới nói nhờ anh chở anh ấy về Cô Giang – Q1. Anh ấy bị mù hồi chiều qua đây bán vé số đi xe ôm, giờ qua đây hơn 10h đêm rồi xe ôm không có, anh ấy không về 1 mình được. Chị ấy cũng là một người đi đường gặp hoàn cảnh anh ấy tội nghiệp nên giúp thôi. Nói thật lúc đó mình thấy rất nể phục chị ấy nên nhận khách không quên nói: Chị yên tâm em sẽ đưa anh ấy về đến tận nơi. Mình bấm bắt đầu chuyến đi xong chạy đến Nguyễn Văn Linh cũng suy nghĩ tại sao lại tính tiền chị ấy làm gì khi mình có thể giúp đưa anh ấy về. Vậy là mình kết thúc hành trình và đưa anh ấy về đến tại khu anh ấy thuê trọ ở Cô Giang. Khổ thân anh ấy bị khiếm thính 1 thân 1 mình từ Quảng Ngãi vào đi bán vé số, tự nấu ăn chứ không đi ăn quán sợ tốn tiền! Lên xe hỏi anh ăn gì chưa, định xuống mua bánh mì cho anh ấy nhưng mà anh ấy từ chối nói về nhà ăn cơm.” Anh Cường chia sẻ thật lòng “Thường bất cứ khi nào mình chở người già, em bé, hay người khuyết tật… mình đều nhắn tin cho người gọi xe ngay sau khi kết thúc chuyến đi, vì mình biết họ lo lắng, sốt ruột… Nên dù chỉ là một nhắn tin vài chữ ngắn gọn, nhưng lại thật sự rất ý nghĩa!”

Uber xin cảm ơn anh Cường đã luôn tâm huyết và cống hiến cho công việc, và luôn quan niệm “tiền bạc quan trọng thật đấy nhưng biết bao nhiêu cho đủ, việc của mình làm dù không đáng bao nhiêu về mặt vật chất nhưng đối với người khác có ý nghĩa rất lớn.”

Và đặc biệt cảm ơn chị Hạnh đã dành thời gian chia sẻ câu chuyện cùng Uber, để các bác tài biết rằng công việc cũng như những hành động, cử chỉ đẹp của họ luôn được ghi nhận, để họ có thể phục vụ một cách chân thành hơn.